Sự tích bánh trung thu và hằng Nga


Tettrungthu - Không sinh ra con nhưng mẹ đã nuôi con từ khi còn đỏ hỏn, tình thương mẹ dành cho con cũng bao la bát ngát như biển trời, khi con đói sữa hay ngắt ngủ, khi ốm đau mẹ thức cả đêm bế bồng. Nhìn con yêu lớn lên từng ngày trong lòng mẹ thấy niềm vui khôn tả. Con lớn hơn là khi con biết được mẹ không phải mẹ ruột của con, con sống buông thả, bất cần, bao đêm mưa gió mẹ đi tìm con!


................................
(Sau một thời gian bỏ nhà ra đi tôi trở về)

Khi còn nhỏ con đã bị ngã gãy tay, mỗi đêm mẹ hát ru, kể chuyện cho con nghe để con quên đi cảm giác đau, mẹ nói: " những bé ngoan ngoãn, biết nghe lời sẽ được cô tiên có đôi đũa thần kỳ làm cho hết đau, con ngoan ngoãn ngủ và mơ về cô tiên.
Cơn đau tay đã kéo con về thực tại, con đau nhưng không muốn làm mẹ thức giấc, con muốn làm đứa con ngoan của mẹ. Khi con lớn con nhận ra những điều mà các bạn thường hay giễu cợt con rằng: đứa con nuôi, mày bị mẹ đẻ bỏ rơi..., những người xung quanh luôn nói con là gánh nặng của mẹ, vì con mà mẹ không lấy chồng, vì con mà cuộc đời mẹ khổ cực…, con hận cuộc đời này, con hận người bỏ rơi con, con ghét mẹ vì mẹ không phải mẹ đẻ của con.
Con cứ mơ màng trong những giấc mơ mong được gặp mẹ, rồi một ngày có một bà tiên xuất hiện:
Cháu có muốn gặp lại mẹ cháu không?
Đôi mắt con bừng sáng nhìn bà, rối rít cháu có!
Cháu nhìn thấy mặt trăng hôm nay có điều gì khác không?
Theo hướng tay của bà con ngước mắt nhìn lên mặt trăng, trăng hôm nay thật to và thật sáng và có hình người trên đó nữa đúng không bà?
Mẹ của cháu ở trên đó, nhưng bị nhốt không thể tới gặp cháu được.
Nghe bà tiên nói trái tim con như bị bóp chặt, con van xin bà hãy cứu mẹ của con:
Bà hãy cứu mẹ của cháu, bà muốn cháu phải làm gì cháu cũng xin làm theo, xin hãy thả mẹ cháu ra!
Cháu đã thấy cháu là người con ngoan, người con có hiếu chưa?
Mọi ký ức tràn về tôi thấy mình thật đáng trách, khi còn mẹ tôi đã không làm người con ngoan của mẹ, giờ phải làm gì tôi cũng làm, khó khăn mấy con cũng làm được.
Vậy con hãy làm như lời con nói, đúng ngày này năm sau nếu con làm tốt mẹ của con sẽ về gặp con!
Bừng tỉnh cơn mơ nhưng tôi vẫn còn nghe vang vọng đâu đâu câu nói của bà tiên. Tôi xin làm công việc chăn trâu, cắt cỏ cho người nhà giàu trong vùng, thấy tôi chăm chỉ, chịu khó nên bà chủ nhà quý tôi lắm, hàng ngày bà thường cho tôi những chiếc bánh rất ngon, tôi đã xin bà dạy tôi cách làm bánh.
Ngày qua ngày trung thu mà tôi mong đã tới, cùng lũ bạn trong xóm tổ chức trung thu, chúng tôi đốt những sợi dây dài sâu những hạt bưởi khô, ánh sáng của nó thật huyền ảo với sắc màu rực rỡ, cùng nhau múa ca và phá cỗ, nhưng tôi không ngừng ngước lên mặt trăng, ánh trăng hôm nay cũng giống ánh trăng năm trước, nhưng tôi không còn nhìn thấy hình người trên đó, các bạn đã ra về còn lại tôi với ánh trăng sáng và món quà tôi đã chuẩn bị để tặng mẹ, hai chiếc bánh tôi đã tự tay làm, chiếc bánh dẻo màu trắng, nó chứa đựng tình cảm tôi dành tặng mẹ, khi mẹ ăn mẹ sẽ thấy sự mát lành, thanh khiết, chiếc bánh dù có bị dòng đời xô đẩy thì nó vẫn giữ nguyên vẹn hình dáng. Chiếc bánh nướng con gửi gắm trong đó là tình yêu to lớn mạnh mẽ của con tới mẹ, dù có trải qua nước sôi lửa bỏng, trăm nghìn khổ cực thì càng làm cho con cứng cỏi hơn để vượt qua số phận, ăn bánh mẹ sẽ cảm nhận vị đậm đà của nó! Mẹ ơi con nhớ mẹ nhiều lắm! Ngồi khóc tôi đã lịm đi khi nào không hay, tôi cảm nhận được một vòng tay ấm áp, Mẹ! đúng là mẹ rồi, tôi lấy bánh mời mẹ ăn, mẹ khen tôi làm bánh rất ngon, mẹ muốn tôi làm mỗi khi gặp mẹ, tôi gật đầu nói với mẹ: Mẹ ơi mẹ về cùng con, con sẽ làm cho mẹ mỗi ngày, mẹ xoa xoa đầu tôi rồi ôm tôi vào lòng, mẹ khen tôi thời gian vừa rồi con gái mẹ thật giỏi, con đã trưởng thành hơn cứng cỏi hơn, vì con đã là đứa con ngoan dù không có mẹ ở bên. Mẹ phải tới thăm nhiều các bạn nhỏ ngoan ngoãn, học giỏi khác trên khắp mọi miền, nên mẹ đã tới muộn, con có giận mẹ không? Tôi lắc lư cái đầu, con không giận mẹ đâu, được gặp mẹ con vui lắm!
Mẹ tặng tôi chiếc đèn ông sao năm cánh rất đẹp, ngắm nghía món quà mẹ tặng. Mẹ hát cho tôi nghe bài hát ru năm nào, giọng mẹ ấm áp sưởi ấm trái tim tôi.
Tôi bừng dậy đi tìm mẹ, đó là một giấc mơ, trời đã sáng, ánh trăng đã không còn, tôi thầm hứa với mẹ, con sẽ là người con ngoan, người con có ích, để được gặp mẹ vào trung thu hằng năm, con sẽ làm tặng mẹ món bánh dẻo, bánh nướng mà mẹ thích ăn nhất. Chị Hằng người mẹ của tôi!
Sưu  Tầm: Tettrungthu
Nguồn: Banh Trung Thu